HELIOS trong cuộc sống của tôi

Table of Content

Có người mua trang sức để sưu tầm. Có người chỉ đeo trong những dịp đặc biệt.

Còn tôi thì khác một chút.

Tôi mua những món đồ mình thích rồi dùng chúng mỗi ngày, đến mức chúng cũ đi theo thời gian. Có lẽ vì vậy mà những món đồ HELIOS của tôi bây giờ không còn sáng bóng như lúc mới mua. Chúng có những vết xước nhỏ, bạc đã lên màu, thậm chí có món còn chẳng được dùng đúng với mục đích ban đầu.

Nhưng cũng chính vì thế mà chúng trở nên đặc biệt.

Tôi biết đến HELIOS từ năm 2019.

Điều khiến tôi chú ý không phải là những thiết kế hầm hố, mang phong cách mạnh mẽ vốn là hình ảnh quen thuộc của thương hiệu, mà là một chiếc nhẫn mang tên Hà Nội. Trên mặt nhẫn là hình ảnh Tháp Rùa.

Đến giờ tôi vẫn nhớ cảm giác lần đầu nhìn thấy nó. Có lẽ đó là lần đầu tiên tôi thấy một thương hiệu trang sức bạc của Việt Nam đưa biểu tượng văn hóa của đất nước vào thiết kế một cách nghiêm túc và chỉn chu đến vậy. Là một người vốn yêu thích những món đồ thủ công, tôi gần như bị thuyết phục ngay từ lần đầu nhìn thấy.

Chiếc nhẫn Hà Nội là món đồ đầu tiên tôi mua của HELIOS. Hồi đó tôi còn đặt hàng qua Facebook, khi HELIOS vẫn chưa lớn như bây giờ. Nhìn lại mới thấy cũng đã gần bảy năm. Sau đó, tôi không mua thêm vì muốn sưu tập. Cũng không chờ mỗi lần HELIOS ra bộ sưu tập mới. Đơn giản là khi nào gặp một thiết kế khiến mình thích, tôi lại mang nó về.

Cứ như vậy, số lượng những món đồ HELIOS tăng lên lúc nào không biết.

Điều thú vị là rất ít món được tôi sử dụng theo đúng cách mà chúng được tạo ra.

Khoảng năm 2023, tôi mua mặt đầu dê và ngay từ đầu đã quyết định biến nó thành chiếc móc treo chìa khóa xe. Đến giờ, nó vẫn ở đó. Mỗi ngày theo tôi đi làm, đi công tác, va vào chìa khóa, túi quần, mặt bàn... Lớp bạc sáng ngày nào cũng dần lên màu theo thời gian.

Nếu là một người thích giữ đồ mới, có lẽ sẽ thấy xót.

Còn tôi lại thấy vui. Điều đó chứng tỏ nó đang được sử dụng đúng nghĩa.

Mặt Samurai cũng vậy.

Thay vì đeo như một mặt dây chuyền, tôi gắn nó vào chiếc tag balo. Làm trong ngành hàng không, balo gần như là vật bất ly thân trong những chuyến công tác. Có những ngày tôi rời nhà khi thành phố còn chưa thức giấc, cũng có những chuyến về đến nơi khi đồng hồ đã sang ngày mới. Chiếc tag ấy theo tôi qua không biết bao nhiêu chuyến công tác. Có những lần nhìn lại ảnh chụp ở sân bay hay khách sạn, tôi mới nhận ra nó vẫn luôn ở đó, lặng lẽ xuất hiện trong rất nhiều khoảnh khắc mà trước đây mình chưa từng để ý.

Ngay cả chiếc hộp đựng xì gà của HELIOS cũng chưa bao giờ đựng xì gà. Nó đang cất những cây bút mà tôi yêu thích. Có những món đồ không nhất thiết phải dùng đúng với công năng ban đầu. Chỉ cần chúng phù hợp với cuộc sống của mình là đủ.

Có một điều tôi rất thích ở bạc. Đó là bạc không giữ nguyên vẻ ngoài như lúc mới.

Có người thích đánh bóng để lúc nào cũng sáng như mới. Tôi thì không. Tôi thích nhìn lớp màu bạc sẫm dần theo năm tháng, thích những vết xước nhỏ xuất hiện sau những lần va chạm, hoặc những chỗ bóng mòn sau hàng nghìn lần cầm nắm bởi mỗi dấu vết ấy đều là một phần của câu chuyện.

Nhìn lại gần bảy năm kể từ chiếc nhẫn Hà Nội đầu tiên, điều tôi nhớ không phải là mình đã mua bao nhiêu món đồ mà là chúng đã cùng tôi đi qua những đâu.

Có món ở trên chùm chìa khóa xe mỗi ngày.

Có món theo chiếc balo trong những chuyến công tác.

Có món vẫn nằm trên bàn làm việc, cất giữ những cây bút tôi yêu thích.

Chúng không nằm trong tủ kính. Chúng ở trong cuộc sống của tôi.

Tôi luôn nghĩ, một món đồ chỉ thật sự có giá trị khi nó được sử dụng, có những món đồ được cất trong tủ để luôn như mới, còn những món đồ của tôi thì ngược lại. Chúng già đi cùng mình.

Và sau gần bảy năm nhìn lại, tôi không thấy chúng cũ đi.

Tôi chỉ thấy chúng có thêm nhiều câu chuyện hơn.


댓글을 남겨주세요

×
Shopping Cart
0 sản phẩm

Giỏ hàng của bạn đang trống!