SỞ THÍCH, MÂU THUẪN VÀ THỐNG TRỊ NỘI TÂM

Table of Content

Lotus, lớp vỏ và phần không muốn đánh mất.

HELIOS anh chị em Club, tôi là Phạm Danh Quang và tôi rất vui khi được chia sẻ 1 phần trải nghiệm với mọi người trong blog lần này!

Nhớ về những năm đầu sinh viên, tôi từng tình cờ đi làm thêm ở một quán cà phê mèo cùng ngõ với cửa hàng HELIOS cơ sở Lê Thanh Nghị.

Sản phẩm đầu tiên tôi sở hữu là nhẫn Bruce, mua trên sàn cam nhưng nhầm size, nên lại đi bộ sang store để đổi. Lần đó, tôi hốt thêm cả Time Lotus. Rồi quay đi quay lại, ánh mắt lại chạm vào Secluded, nhưng lúc ấy chưa đủ điều kiện để mang về.

Cầm nhẫn về trong một sự chấp niệm rất rõ: nhất định phải có bằng được chiếc Secluded. Thế là Quang lại quyết hốt shit mèo còng cả tay, mòn cả xẻng để kiếm xèng, và cuối cùng cũng sở hữu được em nó.

Bẵng đi một thời gian, tôi vô tình lướt thấy lắc tay River. Khi ấy vừa đi làm, vừa thực tập, tài chính cũng rủng rỉnh hơn nên tôi quyết định chốt thẳng. Cơn thích chưa kịp dịu xuống thì bố tôi hỗ trợ mua luôn dây chuyền River cho đủ bộ.

Càng nhìn những họa tiết góc cạnh ấy, tôi càng thấy cuốn và thấy nó phù hợp với bản thân. Từ đó, tôi quyết định chỉ sưu tập duy nhất dòng Lotus của HELIOS.

Tới đây, tôi muốn chia sẻ và tâm sự với anh chị em Club sâu hơn một chút.

Có một câu hỏi nghe rất đơn giản: Nếu hôm nay bạn ngừng cố gắng trở thành phiên bản tốt hơn, liệu bạn là ai?

Nhiều người không dám trả lời câu hỏi đó, vì có thể sẽ phát hiện ra phần lớn cuộc đời mình được xây bằng kỳ vọng của người khác: bố mẹ muốn gì, xã hội cần gì, mạng xã hội khen điều gì.

Tôi đã từng sống rất đúng, rất ổn, rất được việc. Chỉ có một vấn đề là tôi không cảm thấy mình đang thật sự sống.

Câu chuyện của tôi bắt đầu như thế. Không có biến cố lớn, không sụp đổ, không ai bỏ rơi tôi. Chỉ là một ngày, tôi nhận ra mình đang hoàn thành rất xuất sắc một vai diễn trong vở kịch mà tôi không nhớ mình đã đăng ký từ khi nào.

Đó là khoảnh khắc đầu tiên khi cái tôi xã hội mâu thuẫn với con người bên trong. Nó không làm tôi mạnh lên ngay. Nó làm tôi bối rối trước, cô đơn trước, mất phương hướng trước. Tôi cảm thấy có gì đó đang khác dần đi, nhưng chưa biết mình sẽ trở thành ai.

Tôi bắt đầu thấy sợ chính phiên bản cũ của mình. Không phải vì nó tệ, mà vì tôi biết rõ nếu quay lại sống như trước, tôi sẽ phản bội chính mình.

Mỗi con người đều xây dựng cho mình một lớp vỏ để tồn tại trong xã hội. Lớp vỏ đó giúp ta được chấp nhận, được công nhận, được an toàn. Lớp vỏ đó không xấu. Không có nó, chúng ta khó có thể sống giữa những người khác.

Nhưng vấn đề bắt đầu khi chính bản thân tôi đồng nhất mình với lớp vỏ ấy. Khi tôi không còn phân biệt được đâu là vai diễn, đâu là con người thật.

Tôi từng học cách điều chỉnh để được công nhận, được yêu quý, để không làm ai buồn. Nhưng dần dần, tôi thấy nó tạo ra một thói quen nguy hiểm: tôi chỉ cảm thấy mình có giá trị khi người khác hài lòng.

Hành trình cá nhân hóa của tôi bắt đầu khi những thói quen ấy không còn hoạt động nữa. Không phải vì tôi không còn khả năng làm hài lòng người khác, mà vì tôi không còn chấp nhận cái giá phải trả.

Cái giá đó là sự cạn kiệt. Là việc liên tục rời xa cảm xúc thật của mình. Là việc tôi không còn biết mình thích gì, muốn gì, cần gì, vì đã quá quen với việc hỏi người khác trước.

Hành trình đó khiến tôi mất đi hình ảnh dễ được yêu. Tôi khiến một số người thất vọng. Tôi không còn phù hợp với những mối quan hệ dựa trên sự hy sinh một chiề

Tôi nhận ra nhiều điều hơn. Có những sự nhún nhường, khi tôi dừng lại, người khác gọi đó là ích kỷ. Có những người đã quen với việc tôi luôn có mặt, và khi tôi chọn vắng mặt, họ gọi đó là vô tâm.

Nhưng sự thật là tôi hiểu: đôi khi họ chỉ đang phản ứng với việc mất đi một quyền lợi quen thuộc.

Hành trình của tôi không dạy tôi trở nên lạnh lùng. Nó dạy tôi trung thực với bản thân, trung thực với cảm xúc, trung thực với giới hạn, và trung thực với sự thật rằng tôi không được sinh ra để trở thành công cụ làm dịu cảm xúc của người khác.

Hành trình đó không có đường tắt. Cũng không có một phiên bản nhẹ nhàng hơn. Nó khó chịu, cô đơn, nhưng cái giá tôi nhận được thì xứng đáng hơn rất nhiều.

Ai cũng có một lớp vỏ. Hãy cộng sinh với nó, nhưng đừng biến mình thành chính nó.

Có lẽ những chia sẻ này sẽ là ngòi nổ cho một góc tối nào đó mà bạn chưa dám đối diện. Hoặc cũng có thể, bạn chỉ đọc cho vui, tùy vào cách nhìn nhận của mỗi người.

Còn với tôi, một góc nhỏ nội tâm đã và đang biểu hiện qua sở thích.

Tôi sẽ chơi tất tay với bộ Lotus, vì tôi không ưa sự hời hợt.

 

“Vươn lên từ lớp bùn tối, sen chắt chiu tinh hoa rực rỡ, hiên ngang giữa trời đất và không hề vấy bẩn.”

Bài viết bởi Phạm Danh Quang - thành viên HELIOS Club


Để lại bình luận

×
Shopping Cart
0 sản phẩm

Giỏ hàng của bạn đang trống!