Nghe thì có vẻ lạ đúng không các bạn nhưng với mình thì nó đúng là như vậy.
Cá nhân là một người thuộc gia đình có truyền thống làm về trang sức các loại, cụ thể là vàng, đá quý và kim cương, mình hiểu rõ giá trị của từng món đồ, từng ly của viên đá, từng miligam vàng và còn nhiều hơn thế nữa.
Tại sao mình lại nói “Bạc” giá trị hơn Kim Cương?
Đơn giản thôi, vì món trang sức đầu tiên mình đeo chính là dây chuyền bạc mà theo như bà mình nói là để khỏe mạnh, không bị cảm vặt vân vân… Rồi cứ thế mình quen dần với nó, đeo hàng năm liền và tới khi mình đủ nhận thức về những món đồ có giá trị hơn mình vẫn luôn chọn Bạc là món trang sức đồng hành mỗi ngày.

Chẳng phải vì nó đắt tiền, chẳng phải vì nó cao sang gì nhưng nó chính xác là những kho chứa kỷ niệm của cá nhân mình. Các bạn thử nghĩ mà xem, thời còn nhỏ, còn trẻ, làm gì có đủ kinh tế để có thể mua được những món đồ được làm từ vàng, từ những viên đá quý đắt đỏ khác…
Mình có bạc, có những chiếc nhẫn, lắc tay, bông tai và kỷ niệm đã được trao đi, có những lúc đã nhận về niềm vui, hạnh phúc và đôi khi là nhận về sự nuối tiếc… Những ký ức đó đi theo mình từ những năm đầu tiên mình nhận thức được rằng việc có một món trang sức đeo trên người mang ý nghĩa gì.
Thời gian cứ thế trôi, có những chất liệu khác xuất hiện như hợp kim, cẩm thạch, rồi những công nghệ chế tác khác cũng ngày càng phát triển. Nhu cầu về một sản phẩm mang màu sắc cá nhân hoá ngày càng hiện rõ. Đã từng có thời đi đâu chúng ta cũng thấy những vòng tay Tennis, hình cỏ 4 lá, hay những thương hiệu nổi tiếng như Chanel, LV, vân vân…
Ai cũng có? Vậy sự đặc biệt nằm ở đâu? Nằm ở số tiền chúng ta bỏ ra sao hay nằm ở suy nghĩ rằng đó là BST giới hạn, mọi thứ cũng chỉ là cảm giác và theo cách gọi chính xác lúc đó thì là “thời thượng”. Những bạn trẻ như mình chắc cũng đã từng một lần suy nghĩ về việc “đua đòi” rằng mình phải có được một món trang sức gì đó đắt tiền, mình sẽ mặc đi vào những dịp đặc biệt để khoe… và nhiều suy nghĩ khác nữa về những cái gọi là giá trị vật chất.

Thị trường bạc lúc đó thật sự chẳng có gì được gọi là phát triển cả, chỉ nhàng nhàng, ngày qua ngày vẫn vậy và đó cũng là lý do mình tìm kiếm tới những thương hiệu trang sức khác. Mình tìm được HELIOS lần đầu tiên, chẳng nhớ là bao lâu nữa nhưng chắc cũng khá lâu, sản phẩm đầu tiên mình mua của HELIOS là chiếc nhẫn hợp kim chứ cũng chưa phải là bạc. Mình ấn tượng bởi thiết kế mang phong cách hầm hố, phức tạp và mang đậm chất “Alpha Male” đó.
Tuổi trẻ mà, ai cũng muốn mạnh mẽ, cũng muốn mình vươn lên nổi bật hơn những người khác. Cứ thế, cơ duyên mình đến với HELIOS cứ tềnh tàng vậy thôi: từng sản phẩm, từng bộ sưu tập, từng hình ảnh truyền thông được đăng tải, từng bản vẽ với mức độ phức tạp khác nhau, và những sự kiện ra mắt, những sự kiện mở bán chất lượng (Shout-out cho các người chị đã từng gắn bó tại HELIOS mà mình biết).

Đến tận bây giờ, ngay lúc này đây mình vẫn tin tưởng và lựa chọn những sản phẩm của HELIOS, không phải vì là độc nhất hay gì cả, chỉ đơn giản là mình yêu thích cách kể chuyện của anh T.A, anh Trung và các anh chị tại HELIOS. Mình trân trọng những kỷ niệm mà những món trang sức này mang lại cho mình, mình biết ơn khi từng đồng mình tiêu cho sản phẩm cũng được các bạn tại HELIOS trau chuốt tỉ mỉ, mình vui vẻ khi được đeo chúng hàng ngày và hơn hết, mình hạnh phúc khi là một phần của những người có cùng niềm đam mê với mình.
Cảm ơn HELIOS, 10 năm và có thể hơn, nhưng tinh thần thì vẫn còn đó dù có thay đổi hình hài đi biết bao nhiêu lần đi chăng nữa.
Best wishes from DũngTếu .





