Đức Tin - hành trang quan trọng nhất trên hành trình vô tận

Table of Content

Với tôi, “đức tin” không phải điều gì quá lớn lao hay đao to búa lớn. Nó không cần mang tầm vĩ mô như “niềm tin vào một thế giới hòa bình”, “loài người không có chiến tranh”, “nhân loại yêu thương nhau”… cũng không nhất thiết gắn với tâm linh như “sự dẫn dắt của Đất Trời” hay “thiêng liêng trong tôn giáo”.

Với tôi, căn nguyên của đức tin, đơn giản chỉ là niềm tin vào chính bản thân mình, trong từng giai đoạn và mỗi khoảnh khắc của cuộc sống.

Tôi là người đam mê du lịch bụi, phượt và road trip. Hễ có thời gian là tôi lại lên kế hoạch đi đâu đó để khám phá chính mình. Chỉ cần xách balo lên và đi, với hành trang đơn giản nhất: niềm tin mạnh mẽ vào sức bền của bản thân.

Chuyến đi gần nhất của tôi là hành trình gần ba tuần qua 4 nước Trung Á: Ấn Độ, Kazakhstan, Kyrgyzstan Uzbekistan, ghé thăm hơn 12 thành phố.

Mỗi điểm đến đều mang đến một trải nghiệm và một góc nhìn mới. Tôi từng choáng ngợp trước những dãy núi đỏ trùng điệp ở Charyn Canyon (Kazakhstan); say mê vẻ đẹp như tranh của những dãy núi tuyết ở Altyn Arashan (Kyrgyzstan); thấy mình nhỏ bé trước tháp Burana – di sản của con đường Tơ lụa; và từng lang thang như gã du mục trong hoàng hôn Bukhara (Uzbekistan) đầy lãng mạn…

Ba tuần rong ruổi qua nhiều thành phố và những cung đường khó, thêm cái lạnh cắt da nơi cao nguyên đầu đông. Có lúc đồ ăn địa phương không hợp, có lúc phải thức khuya dậy sớm để kịp lịch trình.

Sức khỏe xuống dốc, tâm trạng tụt theo. Tôi muốn dừng lại, niềm tin bị lung lay… Tôi nhớ khoảnh khắc mình bật khóc vì quá mệt khi vừa kéo vali tới hoang mạc – nơi sẽ ngủ đêm hôm ấy – trong cái lạnh 5 độ. Lúc đó tôi chỉ muốn quay về nhà, chăn ấm nệm êm. Đã có giây phút tôi không còn tin vào chính mình nữa

Tôi tự hỏi: “Mình đang ở đâu vậy? Mình đang làm gì thế này?”

Rồi tôi cố gắng trấn tĩnh lại: “Mình đang đi khám phá mà, đang trải nghiệm, đang sống đúng với những gì tuổi trẻ muốn mà!”

Tôi tự nhủ phải cố lên. Hãy tin vào bản thân, tin vào lý trí của mình. Đừng bỏ cuộc.

Đói – mệt – lạnh, combo hủy diệt này chỉ là cảm giác nhất thời. Không thể để chúng làm lung lay “đức tin” mình mang theo được.

Và rồi tôi đã hoàn thành gần 3 tuần rong ruổi khắp Trung Á. Vượt qua từng khó khăn của hành trình, tôi thấy mình vững vàng hơn và tự tin hơn. Tôi cảm thấy “hơi hãnh diện” về những trải nghiệm mà không phải ai cũng có cơ hội đi qua.

Đôi khi trong cuộc sống, chỉ cần mạnh mẽ hơn một chút, tin vào mình hơn một chút, sắp xếp lại vị trí và lắng nghe trái tim đam mê... thì "đức tin" ta mang theo sẽ không dễ gì bị lung lay bởi bất cứ điều gì.

Dĩ nhiên, HELIOS luôn theo tôi trong mọi hành trình.
À, có hai chuyện vui muốn kể thêm:

1. Bị hải quan hỏi có đi buôn trang sức không 🤣

Cái tánh “ngựa ngựa”, đi đâu cũng mang theo một mớ dây chuyền, nhẫn, khuyên, vòng. Trong chuyến di chuyển từ Bishkek (Kyrgyzstan) sang Tashkent (Uzbekistan), tôi bị hải quan giữ lại và hỏi:

“Mày đi buôn trang sức à? Chất liệu gì? Nguồn gốc ở đâu?”
Tôi giải thích đây là đồ của riêng mình, tôi thích đeo trang sức nên mang theo.
Một anh hải quan nhìn rồi bảo:
“Đẹp đó. Cho tao cái nhẫn đi.”
Tôi đáp ngay:
“Không nha. Thích thì tự mua. Web Global có bán mà!”
Cuối cùng, sau khi trình bày rõ ràng, họ cho tôi đi. Hết hồn, tưởng bay hết đống trang sức.

2. Tưởng mất nhẫn... ai dè nằm trong balo

Do lạnh quá, tay bị teo nên nhẫn lỏng. Vừa đeo balo, vừa lấy đồ, vừa chụp hình, một lúc sau tôi không thấy nhẫn đâu nữa. Hoang mang cực độ — chiếc nhẫn Loopra tôi đeo ở ngón giữa mất rồi!
Tôi nghĩ nó rơi nơi nào đó trên núi tuyết, đành coi như để lại làm kỷ niệm. Tôi còn nhắn tin cho bé Hồng (Helios team) báo là mất nhẫn rồi 😟.
Vậy mà đến chiều, khi về phòng mở balo ra — ôi trời, nó nằm trong balo!
Chắc trong lúc lấy đồ, nó rơi vào đó mà tôi không hay. May thật, không mất gì hết 🤣🤣. Có “đức tin” ắt gặt “may mắn” đúng không cả nhà!
Dưới đây là vài bức hình tôi chụp cùng Helios, ở những nơi tôi đã đi qua…

Để lại bình luận

×
Shopping Cart
0 sản phẩm

Giỏ hàng của bạn đang trống!