Đức Tin chảy trong tôi, như dòng sông Ba chảy qua quê nhà.

Table of Content

Thật tình cờ, trong những ngày qua, khi nơi tôi ở đang gồng mình chống chọi khắc phục lũ dữ, tôi bắt gặp cuộc thi viết với chủ đề Đức Tin này của Helios!

Phú Yên, vùng đất hoa vàng trên cỏ xanh, tôi đang đứng - là nơi dòng sông Ba dừng lại. Giờ thì nắng cũng đã tắt vội vàng trên những tán cây. Trời xám đục. Trên lối đi nhỏ, những mảnh ruộng bị bủa vây nước, nhiều vết chân trên bùn sau trận lũ dữ. Những con người đã đến đây, ở đây và giờ cũng “ngừng lại” ở đây. Trong khoảnh khắc chiều muộn và ngày hấp hối, tôi muốn đốt một đống lửa. Nhưng mọi thứ đều ướt đẫm, một que diêm cũng không còn. Tôi muốn vê nhà.

Nhà?
Tôi có nhà hay đấy chỉ là nơi ẩn náu cuối cùng đã bị dòng sông Ba chiếm mất, cướp mất? Khi lòng tôi đã chật, khi bao ước mơ đã tắt nghỉ, còn vội vàng hơn cả ngày mưa nhiệt đới. Tôi đi ngược lại hướng dòng sông chảy, để mắt chói chang những tia nắng cuối cùng. Bất chợt, tôi lại nghĩ: “mMình đã vì điều gì mà tồn tại?”. Dòng sông ban tặng, rồi dòng sông cũng lấy đi, một định luật cân bằng của vạn vật.

Bóng người nhoà vào dòng nước , vào mây trời như một bức tranh siêu thực, nhiều khi tôi vẫn nghĩ cuộc đời là một bức tranh siêu thực khổng lồ. Như cây không mọc từ đất mà được dán vào nền trời, như những cơn mơ không tỉnh lại mà nơi đó có những nụ hôn vạm vỡ. Tình nhân của người bần nông, là nắng mưa. còn tình nhân của tôi là những mảnh hy vọng. 

Ông bà, bố mẹ đã gửi trọn Đức Tin ở mảnh đất này, thì chính tôi phải là kẻ thừa kế. Rồi, tôi sẽ gửi Đức Tin này cho thế hệ tiếp nối - như một cuộc chạy tiếp sức tinh thần, như sự nối dài của dòng sông Ba.
Cảm ơn sự nhắc nhở từ Helios: “Mạnh Mẽ - Kiên Định - Vươn Lên“, giữ vững Đức Tin, rồi có ngày mọi thứ sẽ tươi mới trở lại.


Để lại bình luận

×
Shopping Cart
0 sản phẩm

Giỏ hàng của bạn đang trống!